Bìa The Endless River mang đậm tinh thần new age như chất nhạc của cả album vậy

Dĩ nhiên, chẳng có niềm vui nào trọn vẹn cả. Khi những thông tin đầu tiên về đĩa nhạc mang tên The Endless River rò rỉ trên mạng xã hội, những người lạc quan đã nghĩ ngay đến một sự tái hợp diệu kỳ của bộ đôi Roger Waters và David Gilmour. Thế nhưng, lúc Pink Floyd chính thức xác nhận việc họ “đang làm việc trong phòng thu” thì Roger Waters cũng đăng đàn khẳng định mình không hề liên quan đến album đó và còn nhắc nhở mọi người rằng “tôi không phải thành viên của Pink Floyd”. Hết sức phũ phàng. 

Nhưng công chúng vẫn còn rất nhiều thứ để hi vọng. Bởi The Endless River ra đời dựa trên những chất liệu đã được ghi âm vào năm 1993 – 1994, thời điểm Pink Floyd đang sản xuất album The Division Bell – một kiệt tác thực sự - mà không có sự tham gia của Roger Waters (đã rời khỏi ban nhạc năm 1985). Theo lời tay keyboard Richard Wright thì “lúc đó, điều khó khăn nhất với chúng tôi là bỏ đi cái gì, tiếp tục phát triển cái gì. Thật may mắn, mọi thứ không hề mất đi mà vẫn còn nguyên trong đầu tôi, trong đầu David”.


Bộ ba Richard Wright, David Gilmour, Nick Mason thời cùng nhau thực hiện album The Divison Bell – gốc của The Endless River

Ý tưởng về việc ghi âm một album để tưởng niệm cái chết của Richard Wright được nhen nhóm năm 2012 bởi hai thành viên còn lại: tay guitar David Gilmour và tay trống Nick Mason. Việc sử dụng lại những gì còn lại của hai mươi năm trước được quyết định khá nhanh chóng bởi có rất nhiều dấu ấn của Richard Wright trong đó, và những thứ “đắp” thêm vào, cộng thêm việc sử dụng những kỹ thuật tiên tiến nhất chính là để mang đến một album “của thế kỷ 21 nhưng vẫn là Pink Floyd”.


David Gilmour đã trở thành người cầm trịch của Pink Floyd sau khi Roger Waters bỏ đi, vẫn luôn sung sức và không ngừng sáng tạo

Cho nên, đừng ngạc nhiên nếu bạn chợt nhận ra The Endless River có nhiều nét tương đồng với The Division Bell và một album riêng của David Gilmour: On An Island, thậm chí tương đối gần với phong cách bộ ba Gilmour – Mason – Wright đã thể hiện trong album Pulse (ghi âm buổi diễn tại Earls Court – Anh quốc ngày 20/10/1994). Đây gần như là đĩa hòa tấu trọn vẹn bởi chỉ ca khúc cuối Louder Than Words là có ca từ hoàn chỉnh cho David Gilmour hát mà thôi. Các fan trung thành của Pink Floyd nghe The Endless River hẳn sẽ thấy vô cùng thân thuộc, bởi đơn giản, đây không phải một tác phẩm mới mà là tiếng vọng từ quá khứ, ấm áp, tình cảm. Cũng có thể cho rằng giờ đây Pink Floyd không còn đủ khả năng khai mở những lãnh địa mới trong âm nhạc nữa, không còn sức tạo ra đột phá cỡ Dark Side Of The Moon hay The Wall nữa, nhưng chắc chắn họ đã đáp ứng được kỳ vọng của những người hâm mộ. Như thế cũng đã là quá đủ.


David Gilmour và Nick Mason – hai thành viên cuối cùng vẫn duy trì cái tên Pink Floyd. Ảnh chụp trong quá trình thực hiện The Endless River

Việc thiếu vắng Roger Waters khiến cho âm nhạc trong The Endless River (giống như A Momentary Lapse Of Reason và The Division Bell) thiếu đi một chút sắc sảo, một chút gai góc, một chút bùng nổ. Màu sắc progressive vẫn còn nguyên vẹn nhưng hơi ngả sang chất new-age, nghe có phần thư giãn, nhẹ nhàng, rất phù hợp với hình bìa – cũng là một sự bất ngờ Pink Floyd dành cho công chúng. Ngay từ bản nhạc mở đầu Things Left Unsaid, người nghe đã như chìm vào tầng tầng lớp lớp hợp âm của đàn điện tử, và tiếng guitar của David Gilmour như gã chèo thuyền gondola lướt đi trên dòng suối âm thanh bất tận do Richard Wright tạo ra. Nếu It’s What We Do gợi nhớ đến một Wish You Were Here kinh điển năm nào thì loạt bản nhạc sau đó đưa người nghe vào đại dương mênh mông của những âm thanh đầy biến ảo để rồi thăng hoa với Autumn ‘68 qua tiếng organ ma mị của Richard Wright và Talkin’ Hawkin theo nhịp valse thật đẹp cùng ngón guitar thần sầu của David Gilmour. Và nó đã kết thúc như mở đầu, khép lại vòng tròn hoàn hảo bằng những hợp âm ngân nga rồi từ từ chìm vào tĩnh lặng…


Bộ tứ của Pink Floyd ở giai đoạn hoàng kim – thập niên 70, đầu những năm 80 thế kỷ trước. Roger Waters (trên cùng) chính thức rời khỏi Pink Floyd năm 1989.

Có thể nói, The Endless River không phải album nghe để nhớ. Nghe để rung động theo nhiều cách khác nhau thì chính xác hơn. Một lời chào từ biệt với nhiều luyến lưu từ rock band xuất sắc nhất ở thể loại âm nhạc gần như do họ sáng tạo ra: progressive rock. David Gilmour cũng khẳng định sẽ không còn album nào đóng mác Pink Floyd nữa, cho nên, The Endless River vẫn là đĩa nhạc buộc phải sở hữu, phải thưởng thức với không chỉ những người hâm mộ trung thành nhất của ban nhạc này. Nó đã trở thành đĩa nhạc được đặt trước nhiều nhất trên Amazon UK, bản LP (đĩa than) tiêu thụ nhanh nhất thị trường Anh quốc trong năm 2014 và kể từ năm1997 đến nay, đứng ở vị trí số 1 bảng xếp hạng album bán chạy ở nhiều quốc gia ngay sau khi ra mắt. Album đã có cả bản lossless chất lượng cao (24bit/96kHz) bán trên website nhạc số lớn nhất thế giới: hdtracks.com. Rất dễ dàng mua được từ Việt Nam.

Tuy nhiên, các fan trung thành của Pink Floyd vẫn còn nhiều thứ để trông đợi. Bởi David Gilmour vừa chính thức xác nhận ông sẽ ra mắt album solo thứ tư vào tháng 9 năm nay, kèm theo đó là tour lưu diễn châu Âu kéo dài tới tận tháng 10. Roger Water vẫn còn dồi dào năng lực sáng tác nên chắc chắn ông sẽ còn ra tiếp các đĩa nhạc riêng hoặc thực hiện các buổi biểu diễn mang mục đích nhân đạo. Pink Floyd đã hết cơ hội tái hợp nhưng dư âm, tinh thần, phong cách của họ vẫn sẽ đến được với công chúng theo nhiều cách khác nhau. Các album cũ của ban nhạc vẫn được tái bản hàng năm, vì thế, nếu chẳng may bạn có chưa nghe hoặc chưa biết đến Pink Floyd, bây giờ vẫn chưa phải là quá muộn. Hãy bắt đầu bằng Endless River, lần ngược lại với The Division Bell và sau đó là những Dark Side Of The Moon, The Wall, Wish You Were Here hay Animal. Chắc chắn bạn sẽ cảm thấy tiếc nuối vì đã không được nghe Pink Floyd sớm hơn

Hoàng Cương